Vài ngày sau cơn bão, nhà im như tờ.
Duyên về muộn hơn mọi ngày, cố tình ở lại công ty dọn dẹp hồ sơ cũ. Về đến nhà thì bà Tám đã vào phòng, cửa đóng kín. Hùng ngồi trong phòng khách xem tivi, nhưng âm lượng nhỏ đến mức gần như hổng nghe thấy gì.
Không ai nói với ai.
Cả nhà như tủ đá, lạnh cóng từng góc.
Minh Khang hỏi mẹ: "Sao bà nội hổng ăn cơm với con?"
Duyên vuốt đầu con, cố cười: "Bà mệt, con ăn với mẹ nhé."
Nhưng trong lòng Duyên biết, không khí này hổng thể kéo dài mãi. Như sợi dây căng quá lâu, sớm muộn cũng đứt.
***
Cuối tuần, Hùng đưa Minh Khang về quê nội chơi. Bà Tám theo luôn, nói muốn thăm mộ chồng.
Nhà chỉ còn Duyên.
Lần đầu tiên sau bảy năm, Duyên có cả ngày cho riêng mình.
Cô đứng giữa phòng khách, nhìn quanh. Căn nhà vẫn vậy, nhưng lạ lẫm như chưa từng quen. Như cô chỉ là khách thuê trọ, chứ hổng phải chủ nhà.
Duyên quyết định dọn dẹp gác xép.
Nơi đó chứa đầy đồ cũ của bà Tám: sách giáo khoa thời còn dạy học, quần áo cũ, hộp ảnh đen trắng. Duyên hổng định lục lọi, chỉ muốn quét bụi, sắp xếp lại cho gọn.
Nhưng khi kéo thùng carton ra, một chiếc hộp thiếc nhỏ rơi xuống.
Duyên nhặt lên.
Hộp cũ kỹ, gỉ sét quanh viền, có hình con công in mờ mờ. Duyên mở ra, bên trong là chồng thư viết tay, giấy đã ố vàng như lá khô mùa thu.
Duyên ngần ngại. Cô biết mình hổng nên đọc.
Nhưng tay cô cầm lấy một lá thư, mở ra.
Chữ viết nghiêng nghiêng, mực xanh phai nhạt:
"Anh ơi,
Hôm nay mẹ anh nói em là dâu góa hổng còn ích lợi gì. Mẹ nói em về quê mà ở, đừng ở nhờ nhà này nữa. Em nghe mà như cục đá trong họng, nuốt hổng xuống được.
Anh mất rồi, em chỉ còn có con. Nhưng mẹ anh bảo em bỏ con lại cho bà nuôi, vì 'đàn bà góa tái giá thì con ở lại họ bố'. Em hổng hiểu sao phụ nữ lại khó với phụ nữ như vậy, anh ạ.
Em sống cô đơn suốt mười năm, chỉ vì muốn giữ con. Giờ con lớn rồi, nhưng em vẫn nhớ những ngày ấy như thể mới hôm qua. Nhớ cái cảm giác bị người thân đẩy ra ngoài, như em hổng còn là người trong nhà nữa."
Duyên ngồi thụp xuống sàn.
Tay cô run.
Cô đọc lại từng chữ, từng dòng. Như nhìn thấy bà Tám ba mươi năm trước, một người đàn bà trẻ vừa góa chồng, bị mẹ chồng bỏ rơi.
Duyên mở thêm vài lá thư khác.
Tất cả đều là những lời than thở, những nỗi đau bà Tám chôn giấu. Bà viết về việc phải xin tiền mẹ chồng để mua sữa cho con. Viết về đêm nằm khóc vì bị hàng xóm nói 'góa bụa nuôi con sao nổi'. Viết về ngày bà quyết định bỏ quê lên Sài Gòn, mang con trai đi tìm sống.
"Em sẽ hổng bao giờ để con em phải chịu cảnh như em, anh ạ. Em sẽ ở bên con, lo cho con, để con hổng cô đơn như em."
Duyên khóc.
Nước mắt rơi xuống trang giấy cũ, ướt một vệt nhỏ.
Cô khóc vì thương bà Tám. Khóc vì hiểu ra tại sao bà bám chặt vào Hùng như vậy. Bà sợ. Sợ mất con trai, sợ trở nên thừa thãi, sợ lặp lại cảnh bị bỏ rơi năm xưa.
Nhưng Duyên cũng khóc cho chính mình.
Vì cô cũng đang chịu cảnh tương tự. Bị đẩy ra ngoài lề trong chính gia đình mình. Bị coi như người ngoài, người hổng có quyền quyết định gì.
Hai người phụ nữ, hai thế hệ, cùng một nỗi đau.
Duyên ngồi ôm đầu gối, khóc như nước mắt chảy mãi hổng dứt. Như nồi nước sôi tràn ra, chứa đựng quá lâu rồi.
Cô khóc cho bà Tám.
Cô khóc cho chính mình.
Cô khóc cho tất cả những người phụ nữ trong gia đình Việt Nam, những người luôn phải chịu đựng, luôn phải im lặng, luôn bị đánh giá là 'hổng đủ tốt'.
***
Chiều đó, Duyên ngồi ở ban công, nhìn xuống đường Quang Trung đông đúc xe cộ.
Cô cầm điện thoại, nhắn tin cho Hùng:
"Anh về rồi tối nay mình đi uống cà phê được không? Em có chuyện muốn nói."
Hùng reply sau năm phút: "Được. Anh về tầm 7 giờ."
Duyên thở ra.
Cô biết cuộc nói chuyện này sẽ quyết định tất cả. Hoặc là hôn nhân được cứu vãn, hoặc là cô sẽ phải đi.
Nhưng lần này, cô sẽ hổng còn im lặng nữa.
***
Tối hôm đó, Duyên và Hùng ngồi ở quán cà phê nhỏ trên đường Quang Trung, gần ngã tư Thống Nhất.
Quán vắng, chỉ có vài khách ngồi góc.
Hùng gọi hai ly cà phê sữa, ngồi xuống đối diện vợ. Anh nhìn Duyên, thấy mắt cô sưng húp, như đã khóc cả ngày.
"Em ổn không?" Hùng hỏi, giọng nhỏ.
Duyên lắc đầu: "Em hổng ổn, anh ạ."
Cô ngừng một chút, rồi nói tiếp:
"Nhưng em hổng gọi anh ra đây để cãi nhau. Em chỉ muốn nói hết những gì em nghĩ, rồi anh quyết định."
Hùng gật đầu: "Anh nghe."
Duyên cầm ly cà phê, nhìn vào bọt sữa tan dần.
"Bảy năm qua, em cố gắng làm vừa lòng mọi người. Em cố làm con dâu ngoan, vợ hiền, mẹ tốt. Nhưng em cảm thấy như mình hổng bao giờ đủ tốt."
Cô ngừng lại, nuốt nước bọt.
"Hôm em dọn gác xép, em tìm thấy thư cũ của má. Em đọc, rồi em khóc. Vì em hiểu má đã chịu đựng nhiều như thế nào. Má bị mẹ chồng bỏ rơi sau khi bố anh mất, má phải nuôi anh một mình, má cô đơn suốt mười năm."
Hùng nghe, mắt đỏ hoe.
"Nhưng anh biết hổng, em cũng đang cô đơn. Ngay trong chính gia đình mình."
Duyên nhìn thẳng vào mắt chồng:
"Em hổng oán má. Em thương má, em hiểu má sợ mất anh. Nhưng anh ạ, em cũng cần được tôn trọng. Em cũng là người trong nhà này. Em hổng phải người giúp việc, hổng phải người ngoài."
Hùng cúi đầu, giọng khàn:
"Anh... anh xin lỗi. Anh hổng biết em chịu đựng nhiều như vậy."
"Anh hổng biết vì anh hổng nhìn," Duyên nói, giọng vẫn bình tĩnh. "Anh chỉ muốn mọi chuyện êm đẹp, nên anh chọn cách làm ngơ. Nhưng anh ạ, làm ngơ hổng giải quyết được gì."
Hùng ngẩng lên, nhìn vợ:
"Vậy em muốn anh làm gì?"
Duyên thở sâu:
"Em muốn anh đứng bên em. Hổng phải chọn em hay má, mà là anh phải nói với má rằng, em là vợ anh, em có quyền quyết định trong gia đình này. Anh phải đặt ranh giới rõ ràng."
Cô ngừng lại, rồi nói tiếp:
"Nếu anh hổng làm được, em sẽ phải đi. Hổng phải vì em hổng yêu anh nữa, mà vì em hổng thể sống như thế này mãi. Em sẽ chết dần, anh ạ. Như cây khô dần từ trong ra ngoài."
Hùng im lặng.
Anh nhìn ly cà phê, nhìn tay vợ run nhẹ, nhìn đôi mắt đỏ hoe của Duyên.
Lần đầu tiên sau bảy năm, anh nhìn thấy vợ mình rõ ràng.
Không phải người đàn bà luôn mạnh mẽ, luôn chịu đựng.
Mà là một người phụ nữ mỏng manh, đang cầu cứu.
Hùng đưa tay nắm lấy tay Duyên:
"Anh sẽ nói chuyện với má. Anh hứa."
Duyên gật đầu, nước mắt lại rơi.
Nhưng lần này, là nước mắt nhẹ nhõm.
Vì lần đầu tiên, cô cảm thấy mình hổng cô đơn nữa.