Duyên đứng ngoài cửa phòng bà Tám, tay nắm chặt vào khung cửa.
Bên trong, tiếng bà nói chuyện điện thoại với bà con bên chồng vẫn văng vẳng.
"Ừ, dạo này con dâu nó cũng khá, biết lo cho mẹ chồng rồi. Nhưng mà chị biết hổng, bây giờ con dâu hổng như xưa đâu..."
Duyên đẩy cửa vào.
Bà Tám giật mình, vội nói: "Chị ơi, mẹ nói chuyện sau nhé." Rồi cúp máy.
"Mẹ vừa nói gì?"
Giọng Duyên nhỏ, nhưng căng như sợi dây đàn sắp đứt.
Bà Tám quay đi, xếp lại chiếc khăn trên giường.
"Con nghe lầm rồi. Mẹ hổng nói gì đâu."
"Con nghe rõ mà, mẹ."
Duyên bước vào, đóng cửa lại.
"Mẹ nói con dâu bây giờ hổng như xưa. Mẹ muốn nói con thế nào?"
Bà Tám vẫn hổng quay lại, tay bà run run gấp chiếc khăn thành từng nếp nhỏ.
"Con nghe lầm rồi. Mẹ đang nói chuyện với dì Sáu bên ngoại, hổng phải nói về con."
Nhưng ánh mắt bà tránh né, như người sợ bị bắt quả tang.
Duyên đứng im một lúc.
Rồi cô nói, giọng chậm rãi:
"Bảy năm nay, con sống trong nhà này, chưa một lần được hỏi ý kiến về chuyện gì."
Bà Tám quay lại, mặt tái đi.
"Con nói gì vậy?"
"Con nói thật mà, mẹ."
Duyên bước lại gần, giọng vẫn nhỏ nhưng rõ ràng.
"Chuyển trường cho cháu, mẹ hổng hỏi con. Mua đồ cho nhà, mẹ hổng hỏi con. Thậm chí cách nấu cơm, mẹ cũng bảo con làm sai. Con là ai trong nhà này, mẹ?"
Bà Tám thở dài, bỏ chiếc khăn xuống giường.
"Con về nhà này, mẹ đã coi con như con gái ruột. Sao con nói vậy?"
Giọng bà run run, như người bị đâm sau lưng.
"Mẹ chăm con từng miếng ăn giấc ngủ hồi mới cưới. Mẹ dạy con cách nấu món chồng con thích. Mẹ trông cháu cho con đi làm. Sao giờ con lại nói mẹ hổng coi con là gì?"
Duyên cắn môi.
Cô biết bà Tám nói đúng một phần. Bà đã chăm lo nhiều thứ.
Nhưng đó hổng phải là điều Duyên muốn nói.
"Con biết mẹ đã làm nhiều. Nhưng mẹ có hỏi con muốn gì hổng? Mẹ có hỏi con nghĩ sao hổng?"
Bà Tám ngẩng mặt lên, ánh mắt đỏ hoe.
"Con muốn gì? Con muốn mẹ ra khỏi nhà này à?"
"Hổng phải vậy, mẹ ơi."
Duyên lắc đầu, cảm giác như cục đá trong họng.
"Con chỉ muốn được sống như một người trong gia đình này. Hổng phải như người giúp việc."
Câu nói vừa dứt, tiếng chìa khóa mở cửa vang lên từ ngoài phòng khách.
Hùng về.
Duyên nghe tiếng chồng bỏ cặp xuống bàn, giày dép sột soạt ngoài hành lang.
Rồi tiếng bước chân nhanh lại gần.
Hùng đẩy cửa phòng bà Tám, nhìn vào.
Ông thấy vợ đứng giữa phòng, mẹ ngồi trên giường, hai mắt đỏ.
"Sao vậy?"
Hùng hỏi, giọng lo lắng.
Bà Tám lau nước mắt, quay đi.
"Hổng có gì đâu con. Mẹ với Duyên đang nói chuyện."
Nhưng Hùng nhìn vợ, thấy Duyên cũng đỏ mắt.
Ông tiến lại gần, giọng nhỏ:
"Em nói nhỏ thôi. Mẹ vừa ốm dậy, em đừng làm mẹ buồn."
Câu nói như que diêm quẹt vào đống rơm khô.
Duyên quay sang nhìn chồng.
Cô nhìn thật lâu.
Rồi cô hét lên, giọng bể ra như nồi cơm cháy ở đáy:
"Anh chỉ thấy mẹ anh! Còn em thì sao? Em có phải người trong nhà này hổng?"
Hùng giật mình lùi lại.
Bà Tám đứng dậy, tay run run:
"Duyên, con đừng hét vào mặt chồng con như vậy!"
Nhưng Duyên hổng nghe.
Nước mắt cô chảy ròng, giọng nức nở:
"Bảy năm nay, em cố gắng làm vừa lòng mọi người. Em thức đêm chăm con, sáng dậy nấu cơm. Em đi làm về còn phải lau nhà, giặt đồ. Em hổng kêu ca gì. Nhưng sao anh hổng thấy em một lần?"
Hùng đứng im, mặt tái đi.
Ông mở miệng, nhưng hổng nói được gì.
Duyên lau nước mắt, quay ra khỏi phòng.
Cô đi thẳng vào phòng ngủ, lôi chiếc túi xách ra.
Tay cô run khi mở tủ quần áo, bốc vài bộ đồ nhét vào túi.
Minh Khang chạy vào, mắt tròn xoe:
"Mẹ đi đâu?"
Duyên quỳ xuống, ôm con vào lòng.
"Mẹ đi... đi nhà dì Lan vài ngày thôi."
"Con đi với mẹ được hổng?"
Minh Khang ôm chặt cổ mẹ, giọng run run.
Duyên lắc đầu, nước mắt lại trào ra.
"Con ở nhà với ba và bà nội nhé. Mẹ về sớm."
Nhưng Minh Khang hổng chịu buông.
Cháu ôm chân mẹ, khóc to:
"Con sợ! Mẹ đừng đi! Con sợ mẹ hổng về nữa!"
Duyên đứng đó, túi xách trên vai, con trai ôm chặt chân.
Cô nhìn ra cửa phòng, thấy Hùng đứng ngoài hành lang, mặt tái nhợt.
Bà Tám đứng sau lưng con trai, tay che miệng, vai run lên.
Duyên nhìn xuống con.
Rồi cô từ từ bỏ túi xách xuống.
Cô ôm Minh Khang vào lòng, vỗ về lưng con.
"Được rồi. Mẹ hổng đi đâu."
Nhưng giọng cô nhỏ như tiếng thở.
Minh Khang ngừng khóc, ngước nhìn mẹ:
"Thật hả mẹ?"
"Thật."
Duyên gượng cười, lau nước mắt cho con.
"Mẹ ở nhà với con. Đi ngủ đi."
Cháu gật đầu, nhưng vẫn nắm chặt tay mẹ.
Duyên đưa con vào giường, đắp chăn, ngồi bên cạnh đến khi Minh Khang ngủ thiếp đi.
Rồi cô bước ra phòng khách.
Hùng ngồi trên ghế sofa, đầu gối tay.
Bà Tám đã về phòng, đóng cửa im lặng.
Duyên đứng ở cửa phòng ngủ, nhìn chồng.
Hùng ngẩng lên, giọng khàn:
"Em ổn chưa?"
Duyên hổng trả lời.
Cô quay vào phòng, đóng cửa lại.
Cô nằm xuống giường, nhìm chằm chằm lên trần nhà.
Bên ngoài, tiếng Hùng thở dài vọng vào.
Duyên nhắm mắt, nhưng nước mắt vẫn chảy.
Cô cảm thấy mình như tờ giấy ăn sáng bị xé nát.
Hổng biết còn gì để giữ.
Cô từng nghĩ mình có thể chịu đựng mãi, nhưng giờ cô biết mình hổng thể.
Cô từng nghĩ chồng sẽ hiểu, nhưng giờ cô biết ông hổng bao giờ hiểu.
Cô từng nghĩ mình có thể sống như thế này, nhưng giờ cô biết mình hổng thể.
Điện thoại rung lên.
Chị Lan nhắn tin: "Em ổn chưa? Chị lo cho em lắm."
Duyên nhìn màn hình, tay run run gõ:
"Chị ơi, em hổng biết sống thế nào nữa."
Chị Lan gọi điện ngay.
Giọng chị ấm áp:
"Em qua nhà chị nghỉ vài ngày đi. Chị với anh Tú ở nhà một mình, rộng lắm."
Duyên nuốt nước mắt:
"Em hổng đi được, chị. Con nó sợ lắm."
"Vậy chị qua nhà em ngồi chơi nhé. Tí nữa chị qua."
"Thôi chị, đừng qua. Nhà em giờ... hổng tiện."
Chị Lan im lặng một lúc.
Rồi chị nói:
"Em nhớ nhé, em hổng cô đơn. Chị luôn ở đây."
Duyên gật đầu, dù biết chị Lan hổng thấy.
"Cảm ơn chị."
Cô cúp máy, úp điện thoại xuống ngực.
Bên ngoài, đêm đã khuya.
Nhưng Duyên hổng ngủ được.
Cô nằm đó, nghe tiếng Hùng bước ra ban công, châm điếu thuốc.
Ọng hổng hút thuốc bao giờ.
Nhưng đêm nay ông hút.
Duyên ngửi thấy mùi khói lọt qua khe cửa.
Cô nhắm mắt, cố ngủ.
Nhưng trong đầu cô, câu nói của bà Tám vẫn văng vẳng:
"Con dâu bây giờ hổng như xưa."
Và câu nói của Hùng:
"Em nói nhỏ thôi. Mẹ vừa ốm dậy."
Hai câu nói ấy, như hai con dao đâm vào lòng cô.
Duyên biết mình hổng thể tiếp tục như thế này.
Nhưng cô cũng hổng biết phải làm gì.
Cô chỉ biết rằng, đêm nay, cô đã bùng nổ.
Và sau cơn bùng nổ, chỉ còn lại sự im lặng trống rỗng.
Như căn nhà này.
Như trái tim cô.
Trống rỗng, lạnh lẽo, và cô đơn.