Giữa Hai Người Phụ Nữ · Chương 3/6

Ngày Bà Ngất

Tốc độ:

Duyên đang gấp quần áo trên giường thì nghe tiếng động bên bếp.

Tiếng gì đó rơi.

Nặng.

Cô buông chiếc áo sơ mi của Hùng, chạy ra.

Bà Tám nằm sụp bên bàn bếp, tay vẫn còn cầm muôi xào. Nồi canh vẫn sôi trên bếp, bốc khói trắng như màn sương buổi sáng. Mùi hành phi cháy khét.

"Má ơi!"

Duyên quỳ xuống, lắc vai bà.

Không có phản ứng.

Tay bà lạnh như băng.

Cô run lên. Cái run không phải vì sợ, mà vì trong đầu đang tính toán từng bước tiếp theo. Gọi cấp cứu. Tắt bếp. Kiểm tra mạch. Cô từng là y tá tình nguyện thời sinh viên, nhưng bây giờ đầu óc trống rỗng.

Cô bật dậy tắt bếp, rồi chạy lấy điện thoại.

"Alo, cấp cứu 115 không ạ? Em ở đây có người ngất xỉu..."

Giọng cô run.

Cô hổng biết mình đang nói gì nữa.

Chỉ biết đưa địa chỉ, rồi ngồi xuống bên bà Tám, nắm lấy bàn tay lạnh ngắt đó.

"Má ơi, má tỉnh dậy."

Không có tiếng trả lời.

Chỉ có tiếng thở yếu ớt, như làn gió lướt qua khe cửa.

Duyên nhìn khuôn mặt bà Tám. Da nhợt nhạt, môi tái. Mấy sợi tóc bạc rơi xuống má, ướt đẫm mồ hôi.

Cô chợt thấy bà già đi.

Già như lớp vỏ cây khô sắp bong ra.

Xe cấp cứu đến trong mười lăm phút. Hai nhân viên y tế khiêng bà lên cáng, đo huyết áp, kiểm tra tim. Một người hỏi:

"Bà bị bệnh gì trước đây không?"

"Huyết áp cao ạ. Nhưng má uống thuốc đều."

"Bao giờ uống lần cuối?"

Duyên không biết.

Cô hổng theo dõi chuyện đó.

Bà Tám tự uống thuốc của mình, tự quản lý sức khỏe của mình, hổng bao giờ để ai lo.

"Em hổng rõ ạ."

Nhân viên y tế gật đầu, không nói gì thêm.

Xe chạy. Tiếng còi inh ỏi.

Duyên ngồi bên cạnh bà, nắm chặt tay bà. Trong đầu lại trống rỗng. Cô hổng nghĩ được gì ngoài việc: "Má hổng sao chứ."

Rồi một suy nghĩ khác len vào:

"Nếu má có chuyện gì, Hùng sẽ đổ lỗi cho mình."

Cô run lại.

Không phải run sợ bà chết.

Mà run sợ chính mình nghĩ như vậy.

Ở bệnh viện, bác sĩ khám xong nói:

"Huyết áp 180/110. Bà bị stress và thiếu ngủ kéo dài. May phát hiện kịp, không là có thể đột quỵ."

Duyên đứng ngoài hành lang, nghe bác sĩ nói với giọng đều đều như đọc sách giáo khoa.

"Bà phải nằm viện ít nhất ba ngày để theo dõi. Cần nghỉ ngơi tuyệt đối. Không được làm việc nặng, không được căng thẳng."

Bác sĩ nhìn Duyên.

"Nhà có ai chăm sóc bà không?"

"Dạ có ạ."

Có.

Có Duyên.

Cô gọi điện cho Hùng.

Hùng đang ở công ty, giọng vội vã:

"Sao vậy em?"

"Má ngất. Anh về bệnh viện Thống Nhất ngay."

Hùng không hỏi gì thêm.

Chỉ nói: "Anh đến liền."

Rồi cúp máy.

Duyên đứng trong hành lang bệnh viện, tay cầm điện thoại, nhìn những người qua lại. Mùi thuốc men, mùi cồn sát trùng, mùi bệnh tật len vào mũi. Cô ghét mùi này. Mùi này làm cô nhớ đến những ngày mẹ cô nằm viện trước khi mất.

Nhưng bây giờ không phải lúc để nhớ.

Cô bước vào phòng bệnh.

Bà Tám nằm trên giường, mắt nhắm, mặt vẫn nhợt nhạt. Ống truyền dịch cắm vào cánh tay. Máy đo nhịp tim kêu bíp bíp đều đặn.

Duyên ngồi xuống chiếc ghế nhựa bên cạnh.

Cô nhìn bà.

Lần đầu tiên trong bảy năm, cô nhìn bà Tám mà không cảm thấy bức bối.

Chỉ thấy mệt.

Mệt cho bà.

Mệt cho chính mình.

Hùng về sau nửa tiếng. Anh xách túi xách, mặt lo lắng, bước vội vào phòng.

"Má sao rồi?"

Anh không nhìn Duyên.

Chỉ nhìn mẹ.

Duyên đứng dậy, nhường chỗ cho Hùng.

"Bác sĩ nói má bị huyết áp cao do stress. Cần nghỉ ngơi."

Hùng gật đầu, ngồi xuống, nắm tay mẹ.

"May em phát hiện kịp."

Anh nói vậy.

Không quay lại nhìn Duyên.

Không hỏi Duyên có sợ không, có mệt không, có lo không.

Chỉ nói: "May em phát hiện kịp."

Duyên đứng đó.

Cô cảm thấy mình như tờ giấy ăn sáng — dùng xong là vứt.

Cô bước ra ngoài hành lang.

Ngồi xuống ghế dài.

Nhìn qua cửa kính, thấy Hùng đang cúi xuống, nắm chặt tay mẹ, môi động động như đang nói gì đó.

Bà Tám vẫn chưa tỉnh.

Nhưng Hùng cứ ngồi đó, không rời.

Duyên nhìn cảnh đó, lòng trống rỗng.

Không phải buồn.

Không phải giận.

Chỉ là trống rỗng.

Như cái bình nước đã cạn từ lâu.

Một tiếng sau, bà Tám tỉnh dậy.

Duyên đang ngồi ngoài hành lang thì nghe tiếng Hùng gọi:

"Em vào đây."

Cô bước vào.

Bà Tám nằm trên giường, mắt mở, nhìn lên trần nhà. Khi thấy Duyên, bà quay mặt sang.

Hai người nhìn nhau.

Không ai nói gì.

Rồi bà Tám nói, giọng khẽ như tiếng lá rơi:

"Cảm ơn con."

Duyên gật đầu.

"Má nghỉ ngơi đi ạ."

Bà Tám nhắm mắt lại.

Không nói gì thêm.

Lời cảm ơn đó nghe như lớp vỏ cây khô — không có cảm xúc thật, chỉ là lời xã giao.

Duyên biết vậy.

Nhưng cô không nói gì.

Chỉ đứng đó, rồi lại bước ra ngoài.

Ba ngày sau, bà Tám xuất viện.

Hùng đưa mẹ về nhà, dắt bà vào phòng, đắp chăn cho bà.

"Má nghỉ ngơi nhé. Có gì cần cứ gọi con."

Bà Tám gật đầu, nằm xuống.

Duyên đứng ở cửa phòng, nhìn cảnh đó.

Hùng quay ra, nói nhỏ:

"Em nấu cháo cho má nhé. Thanh đạm thôi."

Rồi anh lại vào phòng mẹ.

Duyên xuống bếp.

Nấu cháo.

Gạo vo kỹ, nước đổ vừa đủ, lửa nhỏ để cháo chín mềm. Cô bỏ thêm ít thịt băm, hành tím phi thơm.

Đúng như cách bà Tám thích.

Cô hổng biết mình đang làm gì.

Chỉ biết cứ làm.

Vì nếu không làm, thì sẽ phải nghĩ.

Và cô hổng muốn nghĩ.

Tối hôm đó, Duyên mang bát cháo lên phòng.

Bà Tám ngồi dậy, tựa vào đầu giường.

"Con để đó, má tự ăn."

Duyên đặt bát xuống bàn.

"Má ăn khi còn nóng ạ."

Bà Tám gật đầu.

Duyên quay ra.

Bước xuống cầu thang, nghe tiếng thìa chạm vào bát.

Tiếng đều đặn, chậm rãi.

Một tuần sau, bà Tám đã khỏe hơn.

Bà xuống bếp, bắt đầu nấu nướng trở lại.

Duyên hổng nói gì.

Chỉ để bà làm.

Nhưng trong lòng vẫn tích góp cơn giận chưa nguôi.

Một chiều, Duyên về sớm, nghe tiếng bà Tám nói chuyện điện thoại trong phòng.

Cửa hé mở.

Cô định bước qua, nhưng nghe thấy tên mình.

"Ừ, con dâu bây giờ hổng như xưa đâu. Chỉ biết đòi quyền. Ngày xưa bọn mình làm dâu, có dám hở môi đâu."

Duyên đứng yên.

Bà Tám tiếp tục:

"Giờ chúng nó học hành cao, có việc làm, nên tưởng mình giỏi lắm. Nhưng mà trong nhà, ai là người lo từ a đến z? Vẫn là mẹ chồng. Chúng nó chỉ biết làm việc công ty, về nhà thì ngồi lì."

Tiếng cười khẽ của người bạn bên kia đầu dây.

Bà Tám thở dài:

"Thôi, kệ đi. Tuổi già rồi, còn tính toán gì nữa."

Duyên bước xuống cầu thang.

Chân nặng như chậu xi măng.

Cô về phòng mình, đóng cửa lại.

Ngồi xuống giường.

Nhìn ra cửa sổ.

Nắng chiều vàng vọt, nóng như nồi cơm cháy ở đáy.

Cô cảm thấy trong lòng cũng cháy.

Nhưng không phải cháy giận.

Mà cháy mệt.

Mệt vì cố gắng.

Mệt vì chịu đựng.

Mệt vì nghĩ rằng mình có thể thay đổi điều gì đó.

Cô mở ngăn kéo, lấy tờ giấy ra.

Tờ giấy liệt kê những lần bà Tám can thiệp.

Cô nhìn những dòng chữ.

Rồi gấp lại.

Bỏ vào túi xách.

Cô hổng biết mình sẽ làm gì với tờ giấy này.

Nhưng cô biết một điều:

Cô hổng thể sống như vậy mãi.