Hùng ngồi trên ghế sofa từ tối hôm qua.
Anh chưa ngủ. Mắt đỏ như người vừa khóc, nhưng Duyên biết anh hổng phải khóc. Anh chỉ đang suy nghĩ nhiều thôi.
Sáng sớm, Duyên xuống bếp pha cà phê. Bà Tám chưa dậy. Nhà im lặng như tờ giấy ăn sáng.
Hùng bước xuống, đứng ở cửa bếp.
"Em," anh nói, giọng khàn khàn. "Anh xin lỗi."
Duyên quay lại, tay cầm ly cà phê.
"Anh xin lỗi vì cái gì?"
"Vì mọi thứ." Hùng tiến lại gần. "Anh hổng biết em chịu đựng nhiều vậy. Anh nghĩ... anh nghĩ em và má sẽ tự giải quyết được. Nhưng thật ra anh chỉ đang trốn tránh."
Duyên đặt ly xuống bàn.
"Anh biết giờ thì muộn rồi," anh nói tiếp. "Nhưng anh hứa sẽ làm đúng. Anh sẽ nói chuyện với má."
"Nói chuyện như thế nào?"
"Nói rõ." Hùng nhìn thẳng vào mắt vợ. "Anh yêu má, nhưng em là vợ anh. Các quyết định trong nhà này phải có ý kiến của em. Má hổng thể quyết định mọi thứ một mình được nữa."
Duyên đứng yên. Cô muốn tin, nhưng bảy năm qua đã dạy cô đừng tin lời hứa dễ dàng.
"Nếu má khóc thì sao?" cô hỏi.
"Thì anh vẫn sẽ nói."
"Nếu má nói anh bỏ má vì vợ?"
"Anh sẽ giải thích. Anh hổng bỏ má, nhưng má phải tôn trọng em."
Hùng thở ra, giọng chậm như nước rút mùa khô.
"Em đã cho anh cơ hội cuối. Anh sẽ hổng để mất thêm lần nữa."
Duyên gật đầu. Không nói gì. Chỉ gật.
---
Chiều hôm đó, Hùng gõ cửa phòng má.
Bà Tám đang ngồi gấp quần áo. Khuôn mặt bà vẫn còn lạnh lẽo từ hôm qua.
"Má, con cần nói chuyện với má."
Bà Tám nhìn con trai, không nói gì.
Hùng ngồi xuống cạnh bà.
"Má biết con yêu má nhiều," anh bắt đầu. "Nhưng con cũng yêu Duyên. Và con đã làm sai khi để má và Duyên phải chịu đựng nhau suốt bảy năm mà hổng ai hạnh phúc."
Bà Tám buông chiếc áo xuống.
"Con định nói má sai à?"
"Má hổng sai," Hùng nói. "Nhưng Duyên cũng hổng sai. Má và Duyên chỉ đang sống chung mà hổng có ranh giới rõ ràng. Má quen kiểm soát mọi thứ, nhưng Duyên cũng cần có chỗ đứng trong nhà này."
Bà Tám đứng dậy, giọng run run.
"Thì ra con bỏ má vì vợ rồi."
"Con hổng bỏ má." Hùng đứng theo. "Nhưng má phải hiểu, Duyên là vợ con. Các quyết định về Minh Khang, về nhà cửa, về cuộc sống này — Duyên phải có tiếng nói. Má hổng thể quyết định mọi thứ một mình được."
Bà Tám khóc.
"Má nuôi con từ nhỏ. Má một mình kéo con lớn sau khi ba con mất. Giờ con có vợ rồi, con hổng cần má nữa à?"
"Má." Hùng nắm tay mẹ. "Con sẽ luôn cần má. Nhưng má cũng phải để con sống với vợ con. Má phải tôn trọng Duyên như một người phụ nữ trưởng thành, hổng phải đứa trẻ má có thể sai khiến."
Bà Tám rút tay lại.
"Con nói vậy là má đã đối xử tệ với Duyên à?"
"Má hổng cố ý," Hùng nói nhẹ. "Nhưng má đã làm Duyên cảm thấy như người ngoài trong chính nhà mình. Và con đã để điều đó xảy ra quá lâu."
Bà Tám quay đi, không nhìn con.
"Má cần thời gian."
Hùng gật đầu.
"Con biết. Nhưng má phải thử. Vì con, vì Minh Khang, và cả vì má nữa."
---
Vài tuần sau, bà Tám vẫn lạnh nhạt.
Bà ít nói chuyện với Duyên. Chỉ gật đầu khi cần thiết. Không còn ra lệnh, nhưng cũng không hỏi ý kiến.
Nhà im lặng như nồi cơm cháy ở đáy — ai cũng biết có gì đó chưa ổn, nhưng không ai muốn nhắc đến.
Rồi một chiều, bà Tám đứng ở bếp, quay sang Duyên.
"Tối nay nấu gì?"
Duyên ngẩng lên, ngạc nhiên.
Bà Tám đứng đó, tay cầm muỗng, mắt nhìn xuống sàn.
"Con... con nghĩ nấu canh chua được hổng ạ?"
Bà Tám gật đầu.
"Được. Con thích cá lóc hay cá điêu hồng?"
"Cá lóc ạ."
"Thế thì má sẽ ra chợ mua."
Bà Tám bước ra ngoài. Duyên đứng yên, tim đập nhanh.
Đó chỉ là câu hỏi nhỏ. Nhưng với Duyên, đó là dấu hiệu đầu tiên.
---
Tối hôm đó, Duyên gõ cửa phòng bà Tám.
"Má ơi, con vào được hổng ạ?"
Bà Tám mở cửa, nhìn con dâu.
"Vào đi."
Duyên bước vào, tay cầm chiếc hộp thiếc nhỏ.
"Má còn nhớ chiếc hộp này hổng ạ?"
Bà Tám nhìn xuống, mắt hơi đỏ.
"Nhớ."
"Con đã đọc những lá thư trong này," Duyên nói, giọng nhẹ nhàng. "Con biết má đã trải qua nhiều điều khó khăn. Con biết má sợ cô đơn, sợ mất đi vị trí trong cuộc đời Hùng."
Bà Tám không nói gì.
Duyên ngồi xuống cạnh bà.
"Nhưng má ạ, con cũng sợ. Con sợ mình sẽ sống cả đời trong ngôi nhà này mà hổng có chỗ đứng. Con sợ Minh Khang lớn lên sẽ nghĩ rằng mẹ con chỉ là người giúp việc."
Bà Tám quay sang nhìn Duyên, nước mắt rơi.
"Con hổng muốn má phải chịu đựng như má đã chịu đựng với mẹ chồng má," Duyên nói tiếp. "Nhưng con cũng hổng thể chịu đựng mãi được. Con cần má tôn trọng con, như một người phụ nữ, như một bà mẹ, như một con dâu có quyền quyết định trong gia đình này."
Bà Tám lau nước mắt, giọng run.
"Má... má hổng biết phải làm sao."
"Má chỉ cần hỏi ý kiến con," Duyên nói. "Chỉ cần tôn trọng con. Và con sẽ tôn trọng má. Chúng ta có thể sống chung mà hổng phải ai chịu đựng ai."
Bà Tám gật đầu, chậm chậm.
"Má sẽ cố."
"Con cũng sẽ cố."
Hai người phụ nữ ngồi im lặng.
Không ôm nhau. Không khóc thêm. Chỉ ngồi đó, như hai cây cọ bên nhau trong gió.
---
Vài ngày sau, bà Tám bước vào phòng Duyên.
"Con ơi."
Duyên ngẩng lên từ máy tính.
"Dạ, má."
"Má định đăng ký cho Khang học lớp bơi," bà Tám nói, giọng cẩn thận. "Nhưng má muốn hỏi ý kiến con trước. Con muốn Khang học lớp nào?"
Duyên đứng dậy, mắt hơi cay.
"Con nghĩ lớp bơi ở câu lạc bộ gần nhà tốt ạ. Giờ học chiều thứ Bảy, con có thể đưa con đi."
Bà Tám gật đầu.
"Được. Thế thì má sẽ hổng đăng ký gì cả. Con tự lo."
"Má có thể đi cùng con và Khang," Duyên nói. "Má vẫn là bà nội của Khang mà."
Bà Tám nhìn con dâu, ánh mắt mềm lại.
"Được. Má sẽ đi cùng."
---
Bữa cơm chiều hôm đó không hoàn hảo.
Bà Tám vẫn im lặng nhiều. Hùng vẫn còn cẩn thận khi nói chuyện. Minh Khang vẫn là đứa trẻ ngây thơ, không biết chuyện gì đã xảy ra.
Nhưng Duyên cảm thấy khác.
Bà Tám hỏi cô muốn ăn thêm canh không. Hùng nhìn vợ với ánh mắt an tâm hơn. Minh Khang cười khi kể chuyện ở trường.
Và Duyên, lần đầu tiên sau bảy năm, cảm thấy mình có chỗ đứng trong ngôi nhà này.
Không hoàn hảo. Vẫn có khoảng cách. Vẫn có những im lặng chưa lấp đầy.
Nhưng có ranh giới rõ ràng. Có tôn trọng. Có hy vọng.
Duyên gắp miếng cá, đặt vào bát bà Tám.
"Má ăn thêm đi ạ."
Bà Tám nhìn xuống bát, rồi nhìn lên con dâu.
"Cảm ơn con."
Hai chữ "cảm ơn" đó, đơn giản như hạt gạo, nhưng với Duyên, nó nặng như cục đá trong họng mà cô đã nuốt suốt bảy năm.
Cô mỉm cười.
"Dạ, hổng có gì ạ."
Bữa cơm tiếp tục.
Ngoài trời, nắng chiều Sài Gòn vẫn nóng. Nhưng trong nhà, có gió mát từ từ thổi qua.
Và Duyên biết, ranh giới mới này sẽ cần thời gian để vun đắp.
Nhưng ít nhất, nó đã bắt đầu.