Duyên đẩy cửa vào nhà lúc sáu giờ chiều.
Mùi canh chua tanh tưởi từ bếp thoang thoảng ra. Bà Tám đã nấu cơm rồi. Duyên cởi giày, đặt túi xách xuống ghế, nhìn mâm cơm đã được bày biện ngay ngắn trên bàn. Bát đũa xếp đúng vị trí bà Tám quen tay — bát to ở giữa cho Hùng, bát nhỏ bên trái cho bà, bát vừa bên phải cho Duyên.
Hôm qua Duyên mới sắp xếp lại, để bát Hùng gần cạnh bếp cho tiện múc cơm. Giờ lại về đúng chỗ cũ.
Duyên thở dài, hổng nói gì.
"Về rồi à con?" Bà Tám từ bếp bước ra, tay cầm muôi.
"Dạ." Duyên gật đầu. "Mẹ nấu cơm rồi hả mẹ?"
"Ừ, mẹ thấy trời chiều rồi, Minh Khang đói, nên mẹ nấu luôn. Con rửa tay vào ăn cơm đi."
Duyên nhìn con trai đang ngồi xem tivi, miệng nhấm nháp cái bánh quy. Minh Khang nhìn mẹ, cười toe toét.
"Con đói hổng?" Duyên hỏi.
"Dạ, con đói."
"Vậy tắt tivi đi, lên bàn ăn cơm với bà nội và mẹ."
Minh Khang ngoan ngoãn tắt tivi. Duyên vào phòng thay đồ. Bộ vest công sở cởi ra, treo lên móc như lớp vỏ cây khô bong ra khỏi thân mình. Duyên mặc bộ đồ mặc nhà, quần lửng và áo thun cũ, rồi ra bàn ăn.
Hùng chưa về.
"Hùng đâu mẹ?" Duyên hỏi.
"Nó nói tối nay về muộn chút, có cuộc họp với khách hàng." Bà Tám ngồi xuống, múc cơm cho Minh Khang trước. "Mình ăn trước đi, hổng đợi nó đâu."
Duyên ngồi xuống. Mâm cơm có canh chua cá lóc, rau muống xào tỏi, trứng chiên. Món bà Tám nấu. Sáng nay Duyên định chiều về nấu canh bí đỏ, mua cả bí về rồi để trong tủ lạnh. Giờ hổng cần nữa.
"Mẹ nấu món này, Hùng nó thích lắm." Bà Tám nói. "Hồi nhỏ nó hay đòi mẹ nấu canh chua, ăn hết hai bát cơm."
Duyên gắp rau muống, bỏ vào bát. Nhai chậm.
"Dạ." Duyên gật. "Ngon lắm mẹ."
"Con ăn nhiều vào. Thấy con gầy dữ." Bà Tám múc canh cho Duyên đầy bát. "Đi làm vất vả, về nhà phải ăn cho đủ chất."
Duyên nhìn bát canh. Nước canh vàng, cá lóc thái miếng to, nhiều rau thơm. Bà Tám nấu ăn giỏi, Duyên phải công nhận. Nhưng mỗi lần ăn món bà nấu, Duyên lại thấy như mình hổng phải người nấu cơm trong nhà này.
Bảy năm rồi.
Bảy năm Duyên về nhà này, bà Tám vẫn là người cầm quyền trong bếp. Dù Duyên có nấu món gì, bà Tám cũng vào xem, nhận xét, sửa lại. "Thêm chút nước mắm vào con, cho vừa miệng Hùng." "Món này hổng nên cho nhiều ớt, Minh Khang ăn hổng được." "Lần sau con làm theo cách mẹ chỉ, ngon hơn."
Duyên nuốt cơm. Cơm dính như nồi cơm cháy ở đáy, khó xuống họng.
"Ừ nhỉ, con Duyên." Bà Tám đặt bát xuống, lau miệng. "Tháng này tiền điện nước tăng dữ. Mẹ tính rồi, gần hai triệu."
Duyên ngừng gắp rau.
"Dạ, tháng này nóng, mở điều hòa nhiều." Duyên nói.
"Ừ, nên là... mẹ nghĩ hai vợ chồng con đều đi làm, thu nhập ổn định, nên tháng này con đóng góp thêm chút đi. Mẹ một mình hưu trí, lương hổng cao lắm."
Duyên nhìn bà Tám. Bà Tám nhìn xuống bát cơm, gắp miếng cá.
"Dạ... con đóng bao nhiêu ạ?"
"Mẹ nghĩ... một triệu rưỡi. Con đóng một triệu rưỡi, mẹ đóng năm trăm. Vậy là công bằng."
Duyên thở ra. Một triệu rưỡi. Tháng trước bà Tám đòi một triệu. Tháng trước nữa là tám trăm.
"Dạ... con bàn với Hùng đã ạ."
"Bàn gì? Hùng nó cũng đồng ý mà. Sáng nay mẹ nói với nó rồi, nó bảo đúng, hai vợ chồng phải chia sẻ gánh nặng với mẹ."
Duyên cắn môi. Hùng đồng ý mà hổng nói với Duyên trước. Như thường lệ.
Minh Khang ngồi ăn cơm, miệng nhấm nháp, mắt nhìn mẹ rồi nhìn bà. Duyên cố cười với con.
"Dạ, được ạ." Duyên nói. Giọng nhỏ như tờ giấy ăn sáng.
"Tốt. Mẹ biết con là con dâu hiểu chuyện." Bà Tám gật đầu, múc thêm cơm. "Hổng như mấy đứa con dâu bên ngoài, về nhà chồng là đòi hỏi đủ thứ, hổng biết kính trọng người lớn."
Duyên gắp rau muống, bỏ vào miệng. Nhai chậm như nước rút mùa khô. Nuốt xuống.
Bữa cơm im lặng sau đó. Chỉ có tiếng bát đũa va chạm, tiếng Minh Khang nhai cơm.
Duyên ăn xong trước. Bà Tám và Minh Khang vẫn còn ngồi. Duyên đứng dậy, bưng bát đũa vào bếp. Nước rửa bát mở ra, Duyên đứng rửa từng chiếc bát. Tay chà xà phòng, nước chảy ào ào.
Ngoài phòng khách, Hùng về.
"Mẹ ơi, con về!" Giọng Hùng vui vẻ.
"Ừ, về rồi à? Ăn cơm chưa?"
"Dạ, con ăn rồi mẹ. Ăn với khách hàng."
"Vậy à? Thế uống nước đi, mẹ pha trà cho."
"Dạ, cảm ơn mẹ."
Duyên nghe giọng hai mẹ con nói chuyện. Ấm áp. Gần gũi. Như Duyên hổng có mặt ở đây.
Hùng hổng vào bếp hỏi Duyên ăn cơm chưa. Hùng hổng hỏi Duyên ngày hôm nay thế nào. Hùng ngồi ngoài phòng khách, nói chuyện với mẹ về công việc, về khách hàng, về chuyện đồng nghiệp.
Duyên rửa xong bát, lau tay vào khăn. Nhìn mâm cơm còn thừa. Duyên đậy kín, cho vào tủ lạnh. Lau bàn sạch. Quét sàn nhà.
Xong hết, Duyên ra phòng khách. Hùng và bà Tám đang xem tivi, cười nói. Minh Khang ngồi trên đùi bà nội, được bà kể chuyện.
"Em rửa bát xong rồi à?" Hùng nhìn Duyên.
"Ừ." Duyên gật. "Anh ăn cơm với khách hàng rồi hả?"
"Ừ, ăn rồi. Anh no lắm."
Duyên gật. Đứng đó một lúc. Hùng quay lại xem tivi.
"Em... em lên phòng nghỉ." Duyên nói.
"Ừ, lên đi. Anh tí nữa lên."
Duyên lên lầu. Phòng ngủ tối. Duyên bật đèn, ngồi xuống giường. Nhìn quanh phòng. Giường ngủ, tủ quần áo, bàn trang điểm. Đồ đạc gọn gàng. Nhưng Duyên thấy như mình hổng thuộc về đây.
Bảy năm rồi.
Bảy năm Duyên cố gắng làm vừa lòng bà Tám. Dậy sớm nấu cơm, giặt giũ, dọn dẹp. Nhường nhịn mọi chuyện. Hổng cãi lại khi bà Tám nhắc nhở. Hổng phàn nàn khi Hùng về muộn. Hổng than vãn khi mệt mỏi.
Nhưng Duyên vẫn thấy mình như người ngoài.
Duyên nằm xuống giường. Nhắm mắt. Nghĩ về ngày cưới.
Ngày đó, bà Tám cầm tay Duyên, nói: "Con về nhà này là con gái mẹ. Mẹ sẽ th疼 con như con ruột."
Duyên tin. Duyên nghĩ bà Tám sẽ yêu thương mình. Duyên nghĩ mình sẽ có gia đình ấm áp.
Nhưng giờ Duyên thấy mình chỉ là người giúp việc được trả lương. Rửa bát, giặt giũ, nấu cơm, dọn dẹp. Đóng tiền điện nước. Chăm con. Làm mọi thứ bà Tám yêu cầu.
Mà vẫn hổng được coi là con gái.
Duyên mở mắt. Nhìn trần nhà. Nghe tiếng cười ngoài phòng khách. Hùng và bà Tám vui vẻ. Minh Khang cười khúc khích.
Duyên một mình trong phòng. Im lặng như cục đá trong họng.
Mười giờ đêm, Hùng lên phòng. Thay đồ, nằm xuống giường bên cạnh Duyên.
"Em ngủ chưa?" Hùng hỏi.
"Chưa." Duyên nói.
"Mệt à? Sao hổng xuống xem tivi với anh và mẹ?"
"Em... em mệt."
"Ừ, nghỉ ngơi đi. Ngày mai còn đi làm."
Hùng lật sang bên kia, kéo chăn. Một lúc sau, tiếng thở đều. Hùng ngủ rồi.
Duyên nằm nhìn lưng chồng. Hùng cao, vai rộng. Hùng là người Duyên yêu. Người Duyên chọn lấy làm chồng. Nhưng giờ Duyên thấy như Hùng xa lạ.
Bảy năm qua, Duyên nuốt xuống bao nhiêu lời muốn nói.
Bảy năm qua, Duyên chịu đựng bao nhiêu điều bất công.
Bảy năm qua, Duyên cố gắng làm người vợ hiền, con dâu ngoan.
Nhưng Duyên hổng biết mình còn chịu được bao lâu nữa.
Duyên nhắm mắt. Cố ngủ. Nhưng giấc ngủ hổng đến.
Sáng hôm sau, Duyên dậy sớm. Sáu giờ. Hùng vẫn ngủ. Duyên xuống bếp, pha cà phê. Ngồi uống một mình.
Bà Tám dậy lúc sáu rưỡi. Thấy Duyên ngồi uống cà phê, bà gật đầu.
"Dậy sớm thế? Sao hổng ngủ thêm?"
"Dạ, em quen dậy sớm rồi mẹ."
"Ừ. Con dâu ngoan. Hổng như mấy đứa bên ngoài, ngủ nướng đến tám chín giờ."
Duyên gượng cười. Uống cà phê.
Điện thoại reo. Duyên nhìn màn hình. Tin nhắn từ cô giáo Minh Khang.
"Chào chị Duyên. Em là cô Lan, giáo viên chủ nhiệm của bé Minh Khang. Em nhắn để thông báo, sáng nay bà nội của bé có đến trường, đăng ký chuyển bé sang lớp Hoa Hồng từ tuần sau. Chị có biết chuyện này không ạ? Nếu có thắc mắc gì, chị liên hệ em nhé."
Duyên đọc tin nhắn. Đọc lại lần nữa.
Bà Tám đến trường chuyển lớp cho Minh Khang. Mà hổng hỏi ý kiến Duyên.
Duyên ngẩng đầu nhìn bà Tám. Bà đang đứng bếp, rửa bát.
"Mẹ ơi." Duyên gọi. Giọng run.
"Gì?" Bà Tám quay lại.
"Sáng nay... mẹ có đến trường Minh Khang hả mẹ?"
Bà Tám gật.
"Ừ. Mẹ đến đăng ký chuyển cháu sang lớp Hoa Hồng. Lớp đó tốt hơn, cô giáo dạy giỏi hơn."
"Sao... sao mẹ hổng hỏi ý kiến em trước ạ?"
Bà Tám nhíu mày.
"Hỏi làm gì? Mẹ là bà nội, mẹ lo cho cháu. Con đi làm bận, mẹ lo giúp."
Duyên cầm chặt điện thoại. Tay run.
"Nhưng mà... Minh Khang là con em. Em là mẹ của cháu. Mẹ nên hỏi ý kiến em trước khi quyết định."
Bà Tám đặt bát xuống. Nhìn Duyên.
"Con nói gì? Mẹ làm vì lợi ích của cháu, con còn phàn nàn à?"
"Em hổng phàn nàn. Em chỉ muốn... muốn được hỏi ý kiến trước. Vì em là mẹ của cháu."
Bà Tám khoanh tay.
"Được. Lần sau mẹ sẽ hỏi. Nhưng mà con nhớ, mẹ làm gì cũng vì cháu. Hổng phải vì muốn tranh quyền với con."
Duyên nuốt nước bọt. Cục đá trong họng lại to thêm.