Quán Cơm Đầu Hẻm · Chương 1/6

Tờ Giấy Trên Tường

Tốc độ:

Sáng hôm đó, khi cô Bảy mở quán cơm như mọi ngày, cô thấy một tờ giấy A4 dán trên tường gạch trước cửa. Chữ in đậm bằng máy: "THÔNG BÁO GIẢI TỎA — Khu vực hẻm 137 đường Nguyễn Đình Chiểu sẽ được giải phóng mặt bằng để mở rộng đường. Thời hạn di dời: 90 ngày."

Cô Bảy đứng nhìn tờ giấy thật lâu. Tay cô run nhẹ. Ba mươi năm rồi, từ ngày chồng cô qua đời để lại một mình cô với hai đứa con nhỏ, quán cơm này là tất cả những gì cô có. Là bếp lửa nuôi gia đình. Là chỗ trú nắng trú mưa. Là nơi mà cả con hẻm gọi là "nhà của bà Bảy".

Anh Tâm — chú xe ôm đầu hẻm — đi ngang qua, cũng đứng lại nhìn tờ giấy. "Cô Bảy ơi," anh nói, giọng khản đi, "rồi tụi con biết ăn cơm trưa ở đâu hả cô?" Cô Bảy cười, nụ cười méo xệch. "Thì rồi cô cũng tìm chỗ khác mà mở. Còn sống ngày nào còn nấu cơm ngày đó."

Nhưng cả hai đều biết: không có chỗ nào khác. Tiền thuê mặt bằng ở Sài Gòn bây giờ là cái giá mà một quán cơm 25 nghìn đồng một dĩa không thể nào kham nổi. Quán cơm này tồn tại được suốt 30 năm chỉ vì miếng đất nhỏ này là của ông bà cô để lại.

Cô Bảy quay vào trong, bắt đầu công việc của một ngày bình thường: vo gạo, kho thịt, xào rau. Nhưng tay cô làm chậm hơn mọi ngày. Bên ngoài, trời Sài Gòn đang chuyển sang mùa mưa. Có một chương sắp khép lại, và một con hẻm sắp biến mất.

← Trước 📋 Tiếp →