Lá Thư Không Gửi · Chương 1/6

Lá Thư Rơi Ra

Tốc độ:

Hạnh đang lau bụi cho kệ sách trong phòng làm việc của Tuấn. Đã hơn năm rồi cô mới có dịp dọn dẹp khu này — chồng cô luôn cấm cô động vào sách của anh. Nhưng tuần này anh đi công tác, và lớp bụi dày trên kệ khiến cô không thể chịu được nữa.

Khi cô rút cuốn "Trăm Năm Cô Đơn" xuống, một mảnh giấy nhỏ rơi ra, chậm rãi lượn xuống sàn nhà như một chiếc lá khô. Hạnh cúi xuống nhặt. Giấy đã ngả vàng, gấp tư cẩn thận. Nét chữ quen thuộc của Tuấn ở mặt ngoài: "Gửi Lan."

Lan? Hạnh cau mày. Trong 20 năm vợ chồng, cô chưa từng nghe Tuấn nhắc đến cái tên này. Tay run nhẹ, cô mở lá thư ra. Ngày tháng ở góc trên: 14/2/1998. Trước khi cô và Tuấn gặp nhau ba tháng.

Cô đọc. Từng chữ một. Lá thư ngắn, chỉ một trang. Tuấn nói về một buổi tối ở quán cà phê đường Nguyễn Du, về một lời hứa sẽ "đi cùng nhau đến hết đời", về việc anh sẽ "đợi em ở chỗ cũ vào ngày mai". Lá thư chưa bao giờ được gửi đi.

Hạnh ngồi xuống ghế. Bên ngoài cửa sổ, Sài Gòn đang trở chiều. Cô không khóc. Cô chỉ nhìn lá thư trong tay mình, và tự hỏi: hai mươi năm qua, cô đã sống bên cạnh ai?

← Trước 📋 Tiếp →