Trời chiều cuối năm ở Quận 7 trở lạnh đột ngột. Linh khoác thêm chiếc áo len mỏng, đi xuống bếp chuẩn bị bữa cơm rằm. Mẹ chồng cô — bà Sương — đã bày sẵn mâm ngũ quả trên bàn thờ.
"Con dâu cũ của bác — chị Hương ấy — luôn biết cách bày mâm thật đẹp," bà Sương nói, không nhìn Linh. "Hoa quả phải xếp theo hình tháp, mới gọi là có lòng với tổ tiên."
Linh cắn môi. Đây không phải lần đầu. Trong sáu tháng làm dâu, cô đã nghe bà Sương nhắc đến chị Hương — vợ trước của chồng cô — hàng trăm lần. Cô vẫn chưa hiểu vì sao một người đã ra đi 5 năm trước lại có thể chiếm trọn ký ức của bà mẹ chồng đến vậy.
Trong bếp, Linh lặng lẽ rửa rau. Tiếng nước chảy đều đặn từ vòi, hòa với tiếng kinh trầm trầm bà Sương đang đọc bên bàn thờ. Mùi nhang thoang thoảng len qua khe cửa, mang theo cả những câu hỏi mà cô chưa dám hỏi: Chị Hương đã ra đi như thế nào? Tại sao trong nhà này lại không có một bức ảnh nào của chị?
Tiếng chuông cửa reo. Tuấn — chồng cô — vừa về. Anh treo áo khoác lên móc, nhìn Linh đang khom mình bên bồn rửa, rồi nhìn sang mẹ đang lễ trước bàn thờ. Một cái gì đó trong ánh mắt anh khiến Linh chợt rùng mình. Đêm rằm này sẽ không bình lặng như cô tưởng.