Tàu chạy qua đoạn đường ven biển, hai anh em ngồi đối diện nhau trên ghế hạng thường. Long nhìn ra ngoài cửa sổ, ngắm những cánh đồng lúa đang chín vàng. Thắng cúi đầu nhìn điện thoại, lưng còng xuống vì làm việc lâu.
"Bao lâu rồi anh em mình không về thăm mẹ?" Long hỏi, giọng trầm xuống. Thắng dừng tay, ngẩng lên, suy nghĩ. "Tết năm 2019. Em nhớ vì lúc đó vợ em vừa sinh con đầu lòng."
Bảy năm. Long lẩm bẩm con số trong đầu. Bảy năm họ chỉ gửi tiền về, gọi điện vào những ngày lễ quan trọng, gửi quà qua người quen mỗi khi có ai về quê. Mẹ luôn nói: "Hai con bận lo gia đình, lo công việc, mẹ ở quê khỏe rồi."
Tàu dừng ở ga nhỏ ven sông Hậu. Hai anh em xuống tàu, kéo va-li đi bộ về phía căn nhà gỗ cách ga chừng một cây số. Mặt trời chiều đã xuống thấp, nhuộm hồng cả mặt sông. Tiếng chim le te kêu trên những bụi tre ven đường.
Khi nhìn thấy bóng mẹ đang ngồi trước hiên nhà, Long bỗng dừng bước. Bóng nhỏ bé quá, gầy quá, khom lưng quá. Không giống chút nào với người mẹ trong ký ức của anh — người mẹ luôn đứng thẳng, mạnh mẽ, gánh cả gia đình qua những năm tháng khó khăn.